Việt Nam là quốc gia có bờ biển trải dài hơn 3.260 km cùng với các nguồn lợi từ hệ thống sông ngòi trong nội địa rất lớn. Đây chính là các yếu tố tạo nên tầm quan trọng của việc phát triển ngành thuỷ sản. Nhờ công cuộc Đổi Mới và các cải cách về thị trường, ngành thuỷ sản trong những năm gần đây đều đạt tốc độ tăng trưởng hằng năm từ 5 – 12% về sản lượng. Hiện tại, ngành thuỷ sản đóng góp khoảng 9% vào GDP của Việt Nam và chiếm giữ vị trí là mặt hàng xuất khẩu lớn thứ ba của cả nước.
Với vai trò góp phần cải thiện tình hình an ninh lương thực, xoá đói giảm nghèo, thúc đẩy sinh kế bền vững và tạo việc làm cho cư dân các khu vực nông thôn, thuỷ sản thực sự là một phần không thể thiếu trong tiến trình phát triển của Việt Nam. Nếu so sánh với canh tác lúa thông thường, các sản phẩm từ hoạt động sản xuất thuỷ hải sản đem lại nguồn thu nhập cao hơn cho các hộ gia đình nông thôn đồng thời cũng làm phong phú chế độ ăn của các gia đình.
Hệ thống đầm phá ở Huế được coi là một hệ thống lớn và phức tạp (có độ dài 70km). Theo ước tính, khoảng 300.000 người đã và đang sống nhờ một phần vào các hoạt động đánh bắt và nuôi trồng thuỷ hải sản ở đây. Tuy nhiên, chính những hoạt động này lại đang tạo ra một sức ép đáng kể lên hệ thống đầm phá và các nguồn tài nguyên thiên nhiên gắn liền với nó. Hoạt động khẩn hoang đất đai phục vụ nông nghiệp và sự phát triển tự phát thiếu quy hoạch phù hợp của các hoạt động sản xuất thuỷ hải sản đã dẫn đến hoạt động đánh bắt quá độ và huỷ hoại các vườn ươm tự nhiên của các loài thuỷ sinh. Hậu quả là trữ lượng cá vùng duyên hải giảm sút và cuộc sống của chính người dân địa phương bị ảnh hưởng bất lợi. Theo tính toán, tình trạng suy thoái môi trường này sẽ còn tiếp diễn nếu người dân địa phương không thay đổi kỹ thuật sản xuất và có phương pháp quản lý bền vững các nguồn tài nguyên. Những đợt lũ lụt và khô hạn xảy ra gần đây trên địa bàn tỉnh càng cho thấy rõ nguy cơ dễ bị tổn thương của cư dân sống quanh khu vực đầm phá và tính cấp thiết của việc giải quyết những thách thức kể trên đối với việc quản lý hệ thống đầm phá trong tương lai.
Nhằm góp phần giải quyết các vấn đề vừa nêu, mục tiêu dự án IMOLA của FAO là cải thiện sinh kế cho người dân sống dựa vào hệ thống đầm phá trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên Huế. Dự án tập trung vào các hoạt động có phạm vi tác động rộng trên toàn bộ hệ thống đầm phá của tỉnh Thừa Thiên Huế thông qua việc hỗ trợ Uỷ ban Nhân dân tỉnh và Sở Thuỷ sản Thừa Thiên Huế xây dựng một chiến lược quản lý đầm phá bền vững trong kế hoạch Quản lý Tổng hợp Các hoạt động Đầm phá. Dự án được xây dựng trên nền tảng sự thấu hiểu về đặc điểm tự nhiên và hệ sinh thái bải địa cũng như sinh kế của người dân sống quanh khu vực đầm phá. Theo đó, dự án sẽ được triển khai dựa trên phương pháp có sự tham gia của các nhóm có quyền lợi trách nhiệm liên quan và tập trung tăng cường năng lực thể chế cho cấp tỉnh. Mục tiêu chính của dự án là đẩy mạnh việc sử dụng bền vững các nguồn tài nguyên sinh học và cải thiện cuộc sống cho những cư dân nghèo trong khu vực. Dự án sẽ được thực hiện trong vòng 3 năm chia làm 3 giai đoạn: nghiên cứu khảo sát, xây dựng kế hoạch quản lý, và chuẩn bị kế hoạch quản lý. Mô hình Kế hoạch quản lý Tổng hợp Các hoạt động Đầm phá này sau khi triển khai tại Huế hy vọng sẽ được nhân rộng ra các vùng miền khác của Việt Nam.
Để biết thêm các thông tin, có thể truy cập vào Website của dự án tại http://www.imolahue.org